*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Tiếng mưa rơi rất lớn.
Tống Duy bung dù, đi vào con đường mịt mờ trong màn mưa, trong phạm vi nửa thước xung quanh hắn không dính một giọt mưa nào. Mưa dầm liên miên, nếu bị xối ướt để nước mưa thấm vào da sẽ bị lạnh, lạnh tận xương.
Con đường này dường như không có điểm bắt đầu, cũng chẳng có điểm kết thúc, Tống Duy cảm giác giống như mình đang đi trong nước, dưới chân là cái gì đó không ngừng chảy. Hắn theo phản xạ cúi đầu nhìn xuống liền đối mặt với một khuôn mặt như mặt quỷ, nó vặn vẹo nổi điên trên mặt đất, tan vỡ, chồng chất lên nhau, kèn cựa nhau, giống như một dòng sông trút da.
Cứ tiếp tục đi mãi về phía trước, cuối cùng hắn cũng nhìn thấy một tấm bảng chỉ đường bằng gỗ. Tống Duy cũng không nghĩ nhiều, đi theo hướng được chỉ.
Nước mưa trút xuống lách tách, con đường trước mắt lại giăng đầy sương mù, bên trong màn sương có vô số bóng dáng hỗn loạn chẳng rõ ai là ai. Tống Duy ung dung giương dù bước qua, nghe chúng nó kêu la khản tiếng vì không thể bước vào trong bóng dù. Nước mưa rơi trên người chúng phát ra tiếng xì xì, giống như axit đang ăn mòn đồ đạc. Chỉ trong phút chốc, mấy cái bóng kinh sợ lùi lại, làm nơi bị che khuất lộ ra.
Là một ngọn núi.
Thế núi hùng vĩ, trên núi mọc đầy cây cỏ kì lạ. Ngoài tiếng mưa rơi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-quy-quai-nha-ho-huong-huong-trach-quy-su/261560/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.