*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Rời khỏi đường phố trong ảo ảnh kia, Tống Duy phát hiện mình vẫn còn ở chỗ cũ trong căn viện hai tầng, trước mặt hắn lúc này là một hành lang thông đến một tòa lầu các được trang trí cầu kỳ tinh xảo.
Hắn thong thả đi qua.
Lúc này bên tai hắn lại vang lên tiếng kêu rên của Sở Oánh, tiếng kêu ong ong kèm theo tiếng gào thét nức nở làm hắn vô cùng khó chịu. Tống Duy nhíu mày. Hắn luôn không ưa nổi cô em họ lúc nào cũng tự mãn coi trời bằng vung này. Lần này hắn đồng ý đến đây cũng không phải vì cô và dượng uy hiếp mà lý do chính là vì nơi này làm hắn hiếu kỳ.
Vốn bọn họ không có gì uy hiếp được hắn, thậm chí dù bọn họ có mời đến một tên đạo sĩ nói chuyện làm người ta buồn nôn cũng không. Hừ, tên kia nói trên người hắn có âm khí vô cùng nặng, trời sinh là con của quỷ nên đi vào đây xem thử là thích hợp nhất.
Nghĩ đến đó, Tống Duy nhếch miệng cười.
Lần này, một gian phòng nhỏ xuất hiện trước mắt hắn, trên cái bàn duy nhất trong phòng có một ngọn nến leo lét. Trong phòng còn có một cái guồng quay tơ, rõ ràng là không có ai đang ngồi đó nhưng sợi tơ vẫn cứ liên tục được dệt ra. Cái sọt đặt bên cạnh guồng quay chứa rất nhiều khăn tay, mỗi chiếc khăn tay đều được thêu hoa văn và
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-quy-quai-nha-ho-huong-huong-trach-quy-su/261559/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.