Sau trận đấu, trường chúng tôi thắng rồi. Cả đám loi choi rủ nhau đi ăn mừng, kéo tôi đi cùng nhưng tôi lại trốn. Vì tôi ghét nhậu nhẹt, cũng không muốn đi chung với bản mặt đáng ghét ấy của anh.
Tôi chạy về nhà, mua đồ ăn thật ngon rồi tự mình đãi mình. Sau đó tắt điện thoại luôn, định ngủ một giấc để bản thân chả buồn phiền thêm.
Tối, tôi lấy sách Anh văn ra ngồi học. Vừa nghe vừa ghi lại những câu nghe được. Một lát thì anh xuất hiện trước cửa làm tôi giật thót tim. Thói quen mỗi tối mở cửa đón gió của tôi sẽ hại tôi có ngày đau tim mà chết mất.
Tôi nhìn anh một cái, sau đó cúi xuống tiếp tục làm việc của mình. Anh rụt rè đứng ở cửa, thấy tôi không thèm nhìn mình lần nào nữa thì khập khiễng bước vào. Nói không để ý nhưng thoáng thấy cái chân sưng to của anh, tôi lại không đành lòng. Nhưng lý trí nhắc nhở tôi không cần quan tâm.
Anh vịn tường ngồi xuống trước mặt, cách tôi một khoảng nhỏ. Vì cái phòng tôi nó bé thế, bộ dạng 1m75 của anh vào ngồi thì không thể cách xa hơn. Tôi vẫn cứ tiếp tục mặt lạnh, tiếp tục nghe bài nhưng trong tai không nghe ra được bất kì thứ gì. Hai chúng tôi cứ thế, anh nhìn tôi, tôi nhìn sách. Thỉnh thoảng lại nghe tiếng khụt khịt mũi của anh, rồi lại ho khan, mặc dù cố gắng kìm chế nhưng vẫn vang lên trong buổi tối yên tĩnh. Gần mười phút sau, anh không đủ kiên nhẫn nữa, lếch lại gần, đưa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-doi-cua-gia-gia/2625375/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.