Chí Anh Tuấn đang nằm dài ra bàn vươn tay nghịch vài lọn tóc của Khánh Thư, nghe xong câu nói đó giật mình ngồi bật dậy quay về phía nhóm Gia Huy với khuôn mặt ngạc nhiên hết sức. Thú thật, nếu không nhắc lại thì cậu đã lãng quên sự việc đó từ lúc chơi với nhóm rồi.
"Ờ, suýt quên hai bạn đẹp đôi thế nào đấy!"
"Chả thế, còn tỏ tình bạn Hân cơ mà!"
Chí Tuấn trợn mắt cố gắng không chú ý đến mấy lời nói kia, hít một hơi thật sâu rồi quay lại nhìn Khánh Thư. Trông Thư cũng thay đổi sắc mặt, rõ ràng hồi nãy đang còn ngồi cười toe toét trêu mọi người giờ ngồi im thin thít sát vào trong tường.
"Thư ơi."
Chí Tuấn gọi một tiếng nhưng đáp lại cậu chỉ là sự im lặng.
"Thư ơi, Thư ới, Thư hỡi."
Khánh Thư dường như coi mấy lời cậu nói là không khí thoảng qua chẳng chút si nhê gì, cả một cái liếc mắt cũng không thèm cho cậu xem, tay vẫn liến thoắng ghi bài.
Thật ra nghe mấy lời đám bạn nói, trong lòng Thư sớm đã nổi bùng giông bão. Cô vẫn nhận sự quan tâm của Chí Tuấn như một điều thường tình nhưng lại quên mất rằng trước đó cậu đã tỏ tình bạn thân của mình. Không hiểu sao, Thư thấy trong lòng cồn cào khó chịu như lửa đốt, rất muốn bộc phát ra ngoài, rất muốn nói cho Tuấn sự khó chịu này nhưng nghĩ tới nghĩ lui, cô chẳng có tư cách gì để làm thế cả.
Tất cả sự khó chịu đấy, cô để dồn hết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-ta-ngay-ay/3625705/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.