Hạ An đứng ở đằng xa với vẻ mặt thất thần.
Đột nhiên Duy Khải bước lại nắm lấy tay cô khiến cô giật mình:" Hạ An, tôi dẫn cậu lại chào bà nội. "
Lúc giờ cô mới hoàn hồn lại.
Duy Khải thấy Hạ An hoảng sợ như vậy nên đã trấn an cô:" Cậu đừng sợ! Bà nội hơi khó tính một chút thôi, nhưng mà đã có tôi ở đây rồi, không cần lo. "
Hạ An ngước lên nhìn anh.
Chàng trai ấy cũng đang nhìn cô.
Trên môi anh nở một nụ cười dịu dàng như ánh mặt trời, rất rực rỡ, rất chói chang nhưng cũng đầy ấm áp.
Dù đã có sự che chở của Duy Khải, nhưng trong cô vẫn cứ bồn chồn không yên trong bụng.
Cô không biết liệu anh có thể bảo vệ cô thoát khỏi bàn tay của bà nội anh, giống như cái cách mà năm đó cha anh đã bảo vệ cho mẹ anh được hay không?
Hạ An sau đó khẽ gật đầu với Duy Khải.
Rồi Duy Khải nắm tay của cô bước lại chỗ bà nội, giới thiệu:" Bà nội đây là Hạ An, hình như hai người vẫn chưa gặp mặt nhau lần nào. "
Bà nội khẽ liếc nhìn Hạ An, ánh mắt đó khiến người ta lạnh buốt.
Dượng Hải cũng nhìn thấy được ánh mắt đó. Dượng là con trai của bà, sống với bà từ nhỏ đến lớn nên phần nào hiểu được ánh mắt có ý nghĩa gì.
Dượng nhanh chóng nói:" Hai đứa đi lên trên lầu tắm rửa thay đồ gì đi! "
Duy Khải định mở miệng nói cái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-phong-cach-vach-phan-2/3481778/chuong-46.html