Hắn ta đúng là một con cáo già hơn thua mà, thế vậy mà còn đá xéo qua cô một câu mới chịu, mẹ cô có thể không hiểu ý tứ trong câu nói của hắn, nhưng Cố Thư Hân cô thì hiểu rất rõ hắn đang ám chỉ tới chuyện gì, đúng là một tên đầu óc có hạn, chỉ suy nghĩ được đến đó, cô chỉ dám nghĩ chứ nào dám nói trước mặt hắn cơ chứ.
Nói chuyện một hồi cô cũng đưa mẹ vào phòng nghỉ ngơi, những ngày tiếp theo còn rất dài để trò chuyện với mẹ, hôm nay như vậy là quá muộn rồi, mẹ cô cũng cần phải đi nghỉ để giữ sức khỏe.
- Anh ra xe ngủ đi, nhà tôi không rộng như nhà anh nên không có chỗ cho người khác nằm đâu.
- Hửm…tôi thấy em hình như lớn mật rồi thì phải, dám dùng giọng điệu này để mà xua đuổi tôi, lại dùng cái giọng đanh thép này mà đá kháy tôi, rất tốt.
- Anh cũng đâu phải dạng vừa, một con cáo già đội lót người sống lâu năm trên mặt đất thôi.
- Em…
Vương Hàn Trạch không biết dùng từ gì để nói với cô, anh đúng là nên dạy lại cái miệng hỗn này của cô rồi phải không, Vương Hàn Trạch nhanh tay kéo Cố Thư Hân vào lòng mình giữ lấy gáy của cô mà đáp xuống một nụ hôn, cô đúng là rượu mời không uống lại cứ thích hắn phải động tay chân.
Rất nhanh hắn đã khiến cô phải mở miệng để mà dây dưa với hắn, mới đầu thấy cô kiên quyết không để hắn hôn sâu nên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-minh-rang-em-yeu-toi/3477468/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.