- Em không biết đánh trả hay sao mà để cho người khác đánh mình vậy hả, ở cạnh tôi thì lúc nào cũng tìm cách chọc điên tôi, còn tại sao ra ngoài một cái lại trở nên nhu mì như vậy?
- Còn không phải tại anh sao, cô ta là đang được sự sủng ái của anh nên không coi tất cả mọi người ra gì, lúc trước cô ta làm loạn anh cũng không giải quyết, một vài lần như thế thì thử hỏi ai dám làm gì cô ta.
Xoẹt…xoẹt…
- Vương Hàn Trạch đừng làm vậy, ở đây là công ty anh không biết xấu hổ nhưng tôi thì biết, anh đừng lúc nào cũng dùng sức của mình mà ức hiếp tôi.
Những lời nói của Cố Thư Hân thành công làm cho động tác của Vương Hàn Trạch dừng lại, hắn nhìn cô đăm chiêu không biết đang suy nghĩ thứ gì, còn Cố Thư Hân thì lấy hai tay che chắn trước ngực lại, vì bộ đồ cô mặc cho ngày hôm nay cũng không còn nguyên vẹn nữa rồi.
- Em thật sự ghét tôi đến như vậy sao? Ghét đến nỗi chỉ cần thấy mặt tôi cũng khiến em khó chịu đến vậy hả?
- Phải tôi rất ghét anh và cực kì ghét anh, ghét anh đến nỗi chỉ cần là lướt qua thấy có ai bóng dáng giống anh tôi đều ghét.
- Tại sao lại ghét tôi đến vậy, tôi đang dần thay đổi bởi vì em, chẳng lẽ em không nhận ra điều đó.
- Đúng cho dù anh có thay đổi kiểu gì đi chăng nữa, tôi có nhìn thấy vẫn cũng sẽ giả đui như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-minh-rang-em-yeu-toi/3476987/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.