Vương Hàn Trạch lại bàn xem còn cần phụ mẹ cô cái gì nữa không thì nhận được sự từ chối của bà, vốn dĩ bà cũng làm xong hết rồi không cần phải phụ bất cứ thứ gì cả, chỉ có việc ngồi xuống và dùng bữa mà thôi.
- Dì Cố, Thư Hân cô ấy vẫn còn ngủ sao?
- Ừm con bé khi nãy ta dậy thấy nó ngủ rất say, chắc do trên đó làm việc cũng chưa quen nên về đây tranh thủ ngủ đây mà.
- Để con vô xem cô ấy dậy chưa, để kêu cô ấy ra ăn sáng luôn, chứ mà ngủ nướng như thế không ăn gì thì có hại lắm.
Nói rồi Vương Hàn Trạch đứng lên đi về phía phòng của mẹ cô nơi có một con heo nái đang ngủ không biết trời trăng mây gió gì, mở hé của phòng thì không thấy có ai cả, chăn gối trong phòng đã được sắp xếp rất gọn gàng, chắc có lẽ cô đã dậy và đang vệ sinh cá nhân cũng nên.
- Anh tìm tôi làm gì, có phải sợ tôi bỏ chạy à! Anh yên tâm đi đây là nhà tôi chứ không phải ở những nơi giam cầm như một số chỗ nào đó, nên tôi cảm thấy rất dễ chịu và thoải mái, sẽ không có chuyện tôi bỏ chạy khỏi nơi này, nhưng nơi khác thì chưa biết được à!
- Mới sáng ra em rất thích đấu khẩu với tôi thì phải, hay là em nghĩ bản thân mình đang có giá trị với tôi nên được nước lấn tới.
- Tôi mong tránh xa anh còn không kịp chứ ở đó mà mong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-minh-rang-em-yeu-toi/3476983/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.