Cố Thư Hân thấy Vương Hàn Trạch đi ra ngoài thì cô cũng nhanh chóng xuống giường để về phòng của mình, ra tới ngoài cửa cô gặp quản gia Phúc.
- Quản gia Phúc, người vẫn chưa đi nghỉ ngơi ạ!
- Thiếu phu nhân cô cần gì sao, để tôi cho người lấy giúp cô.
- Sao người lại xưng hô với con như thế, con không phải thiếu phu nhân gì đâu ạ! Người gọi như vậy lỡ như có ai nghe được chắc chắn sẽ nói lại với Vương Hàn Trạch, lúc đó thì lại khổ ấy ạ!
- Tôi nghĩ chắc chỉ có thiếu phu nhân mới dám gọi thiếu gia cả họ tên như vậy thôi, cô yên tâm cách xưng hô này là do thiếu gia mới nói với tôi kêu tất cả mọi người trong nhà từ nay phải gọi cô như vậy, nếu cô có thắc mắc gì thì có thể hỏi cậu ấy.
Cố Thư Hân thật sự không biết Vương Hàn Trạch lại muốn gì nữa, sao hắn lại kêu mọi nguời gọi cô như như, chẳng phải nói là sẽ không cho ai biết dụ hợp đồng này sao, suy nghĩ cũng không ra được lí do khiến cô thật khó chịu.
- Dạ vâng con cảm ơn quản gia, thôi con quay trở lại phòng của con đây ạ, phải trả lại phòng này cho tên đáng ghét đó.
- Ơ thiếu phu nhân, đồ đạc của cô tất cả mọi thứ đã được thiếu gia cho người chuyển qua đây rồi, căn phòng đó tôi đã cho người dọn dẹp lại.
- Bác nói sao ạ, con phải ở trong căn phòng này chung với hắn sao, không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-minh-rang-em-yeu-toi/3476978/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.