Lần nào cũng vậy cứ mỗi lần dày vò Cố Thư Hân xong thì Vương Hàn Trạch luôn luôn bỏ mặc cô rồi rời khỏi phòng, ít khi nào cô tỉnh dậy mà thấy hắn nằm bên cạnh, mà nếu có chắc chắn sẽ dọa chết cô cho mà xem, cô sẽ không biết phải dùng thái độ như thế nào để đối diện với con người hắn, cô ở đây cũng gần một tháng rồi, cô thất sự rất nhớ mẹ cô muốn được nằm trong vòng tay của mẹ, kể cho mẹ nghe mọi chuyện mà cô đang phải chịu đựng, cô thật sự rất mệt.
Nhưng đó chỉ là giấc mộng của cô, cô bây giờ bị giam trong ngôi nhà này không được đi đâu cả, ngay cả công việc trên tập đoàn cô cũng chỉ làm được có một ngày đầu tiên là hôm đó, cái ngày mà cô không bao giờ quên được, những chuỗi ngày cứ như địa ngục đối với cô vậy, cô cảm thấy nơi này rất rộng lớn nhung nó rất hiu quạnh đối với cô, ở đây thật sự chỉ có vài người với lại quản gia Phúc may ra đối xử tốt với cô, còn lại toàn ức hiếp cô kể cả tên khốn Vương Hàn Trạch.
- Quản gia Phúc, sao hôm nay bác lại dậy sớm thế ạ !
- Ừm tại vì hôm qua thiếu gia say như vậy nên ta dậy sớm một chút xem cậu ấy có cần gì thì ta còn kịp chuẩn bị, sao cháu cũng dậy sớm thế.
- Dạ tại con thấy công việc con chưa hoàn thành xong nên tranh thủ dậy sớm một chút để làm cho nhanh ạ, dạ thôi con đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-minh-rang-em-yeu-toi/3312955/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.