Cố Thư Hân thật sự không hiểu lời của Vương Hàn Trach, cái gì mà con gái của sát nhân, rồi cái gì mà bỏ trốn, hắn có lộn với ai hay không hay hắn bị nhiễm sức mạnh của phim trên truyền hình cơ chứ.
- Cô muốn biết lí do tại sao lắm chưa gì, tôi sẽ cho cô thấy hiện thực phũ phàng đến nhường nào.
Bụp.
Vương Hàn Trạch ném một đống hình vào người của Cố Thư Hân khiến chúng rơi tung toé xuống dưới sàn, cô vội vàng ngồi thụp xuống để nhặt chúng lên xem, mấy bức đầu tiên là hình ảnh vụ tai nạn và có cả khuôn mặt nạn nhân, nhưng tấm tiếp theo cô cầm nó được phóng lên rất to đó chính là giấy tờ tuỳ thân của ba cô người đàn ông đã bỏ rơi mẹ và cô để đi theo cờ bạc và những người phụ nữ khác.
Muốn biết tại sao cô vẫn còn nhận ra khuôn mặt của ba cô sao, là bởi vì mẹ cô luôn giữ tấm ảnh cưới của họ cô thỉnh thoảng vẫn thấy mẹ ngắm nhìn chúng, mẹ cũng đã nhiều lần cho cô xem mặt của ba nên cô biết ông ấy, nhưng tại sao bây giờ hình ảnh của ông lại nằm trong tay Vương Hàn Trạch rồi còn liên quan đến vụ tại nạn này là sao, cô thật sự không hiểu nổi.
- Anh có thể nào...nói rõ hơn được không ?
- Cô là đang không biết thật hay là đang giả vờ không biết, mà cho dù cô có không biết đi chăng nữa thì tội lỗi của lão già ấy cô phải đứng ra gánh để trả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-minh-rang-em-yeu-toi/3312950/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.