Cứ suốt quá trình lôi kéo như vậy Cố Thư Hân rất đau, vết thương đau buốt đến điên dại bởi cái nắm tay rất chặt của Lý Kim Bích, có thể thấy miếng băng đang dần thấm máu ra bên ngoài, lôi kéo một hồi cũng đã vào được bên trong phòng của Vương Hàn Trạch, vào tới nơi Lý Kim Bích bắt đầu dở thói õng ẹo làm nũng với hắn, ả đứng bên cạnh bắt đầu khóc lóc ỉ oi.
- Hàn Trạch, anh xem nhân viên của chúng ta kìa, cô ta mới ngày đầu nhận việc đã bắt nạt em, khi nãy em có nói với anh rồi đó, bây giờ em còn phát hiện cô ta dẫn theo một đứa trẻ vào tập đoàn nữa, anh xem chẳng phải là đi vi phạm quy định của tập đoàn rồi sao Hàn Trạch.
- Tác phong nói chuyện với cấp trên của cô là vậy sao ?
- Chủ tịch tôi thật sự xin lỗi, tôi hứa lần sau sẽ không tái phạm.
Cố Thư Hân biết Lý Kim Bích là đang được chủ tịch chống lưng, nên lời nói vừa rồi chủ tịch nói Cố Thư Hân lại tưởng là nói mình nhưng không phải như cô nghĩ.
- Bà cô già, chú nhỏ là đang nói tác phong của cô đó, ở đó mà liếc với xỉa xói chị đẹp hả ?
Thằng nhóc này khiến cho Lý Kim Bích tức điên lên đi được, nó vậy mà trước mặt của Vương Hàn Trạch không xem ả ta ra gì, cô ta tiến lên giơ tay vả vào mặt tiểu bảo nhưng cú tát đó lại được Cố Thư Hân dùng thân mình che chắn cho tiểu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-minh-rang-em-yeu-toi/3312949/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.