Hồ Bất Quy ngồi không nhúc nhích, nói khẽ với Hùng tướng quân: “Bước đầu tiên là gây cháy.”
Hùng tướng quân lặng yên cười rộ lên: “Thiết bị thì đổi mới hết lần này đến lần khác mà thủ đoạn thì vẫn xưa như Trái Đất, quanh đi quẩn lại dùng mãi mấy mánh khóe của ông cha, chẳng có tí sáng tạo nào. Cứ thế này công tác của các cậu thiếu sức sống đi, còn nói gì đến tiến bộ nữa?”
Hồ Bất Quy ngậm miệng, cảm thấy Hùng tướng quân còn đang suy xét vấn đề sáng tạo trong công tác thật sự là suy nghĩ quá nhiều rồi.
Trong hành lang vang lên tiếng bước chân rầm rập, hệ thống ứng phó khẩn cấp của đội Quy Linh được khởi động, Hồ Bất Quy bất giác liếc mắt nhìn ra bên ngoài, tư thế ngồi lệch đi một biên độ nhỏ.
Hùng tướng quân lại bình tĩnh như Lã Vọng buông cần không mảy may nóng ruột, còn lấy một điếu thuốc trong túi nheo mắt châm lên, nhàn nhã phà một vòng khói thuốc rồi nói như tự nhủ: “Cậu nôn nóng, điều này nói rõ cậu chuẩn bị không đầy đủ, không đủ tin tưởng bản thân, không đủ cường đại.”
Hồ Bất Quy không hiểu câu nói đột ngột của lão lãnh đạo này, liền quay đầu nhìn lại.
Hùng tướng quân chậm rãi nói sau màn khói mù mờ mịt: “Suy bụng ta ra bụng người không phải là không thể, thế nhưng chỉ có hiệu quả với người không khác cậu cho lắm thôi, không phải ai cũng có cùng phương thức tư duy với cậu.”
Hồ Bất Quy cau mày: “Nhưng cậu ấy… Tô Khinh cậu ấy chung quy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-cuc-lam-an/1825102/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.