Tô Khinh cảm giác như mình đã mơ một giấc mơ dài. Trong giấc mơ ấy, hình như cậu biến thành một con chim, sau lưng cõng theo một đôi cánh run rẩy rụng lông, ở trong tổ chim treo ở lưng chừng vách núi.
Cậu ló đầu ra khỏi ngôi nhà nguy hiểm, thấy nơi này còn kinh tâm động phách hơn cả cái gì mà “Lầu nghiêng nghiêng” với “Lầu ngả ngả”___Bên dưới là vách núi sâu hun hút, gió bấc phần phật quất lên mặt cậu như thể có thể cuốn cậu ném xuống bất cứ lúc nào, nhìn về phía xa xa, trời xanh bát ngát và gió lộng phảng phất như hòa thành một thể, rộng lớn mênh mông, vĩnh viễn khôn cùng.
Ánh mặt trời bị vách đá ngăn trở, chú chim Tô Khinh thật cẩn thận động đậy một tí, phát hiện ra mình không làm sao mà với tới được.
Cậu hiểu rồi, chỗ này có thể gọi là “Lầu bay bay”.
Tô Khinh chỉ liếc mắt nhìn một cái rồi vội vàng rụt người chui vào trong tổ___Được cái tuy rằng vị trí của cái tổ chim này rất chênh vênh nhưng bên trong lại cực kì thoải mái, vừa mềm mại vừa ấm áp lại chẳng có chút gió nào thổi vào.
Mới đầu Tô Khinh tưởng rằng mình sẽ bị nhốt trong này cho đến lúc đói chết tươi, thế nhưng không bao lâu sau đã thấy có một con chim rất lớn cõng ánh sáng trên lưng đậu xuống, đặt thức ăn bên mỏ mình. Cậu khẽ nheo mắt lại, cố gắng ngẩng đầu lên, mà không làm sao thấy rõ được dáng vẻ của con chim lớn ấy, chỉ cảm thấy ánh mắt nó rơi xuống trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-cuc-lam-an/1825048/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.