*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Đồ Đồ Đồ chớp đôi mắt to nhìn Tô Khinh rồi kéo kéo Trình Vị Chỉ: “Ông ơi, chú đáng ghét cũng sắp bị nhốt vào cái hộp nhỏ rồi sao?”
Triệu Nhất Phi theo tiếng động chạy lại bị một câu của cậu bạn nhỏ làm cho hoảng sợ, cô hoang mang rối loạn nhìn giáo sư Trình chân tay luống cuống, hít sâu một hơi, chậm rãi cúi xuống, cẩn thận thăm dò dưới mũi Tô Khinh, bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm, thấp giọng nói: “Tốt… Tốt quá, anh ấy còn sống.”
Trình Vị Chỉ bình tĩnh giao Đồ Đồ Đồ cho Triệu Nhất Phi: “Cô bé, bế đứa nhỏ này cho ta một chút.”
Sau đó ông ngồi xổm xuống kéo cánh tay Tô Khinh vòng qua cổ mình. Thư sinh cao tuổi vai không thể gánh tay không thể xách này dốc hết sức lực bú mẹ mới có thể nâng được Tô Khinh đã không còn tri giác lên, để cho cậu dựa vào người mình.
Bốn phía đã hỗn loạn như một nồi súp, rất nhiều Khôi ấn điên điên ngốc ngốc, vừa ra ngoài đã không biết đâu là Đông Nam Tây Bắc. Những người khác trong căn cứ tuy rằng nhìn qua rất ngay ngắn trật tự, thế nhưng trong không khí đã đậm nồng cảm giác trước cơn gió lớn mưa to, trừ Trần Lâm vừa về, mấy Lam ấn khác không ai lộ diện, không biết đã đi nơi nào.
Trình Vị Chỉ đưa theo một cô bé, một đứa nhóc con, đỡ thêm cả một cậu thanh niên gọi thế nào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-cuc-lam-an/1825044/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.