Dư Tinh Châu khẽ nhíu mày, giọng lạnh lùng hỏi:
“Cha của đứa bé là ai?”
Mi mắt Tân Hòa Tuyết giật giật, cảm giác thái dương mình lại bắt đầu nhói đau từng cơn.
Nếu y không đoán sai… Dư Tinh Châu hiển nhiên hiểu rõ thân phận của y trong thế giới này, biết rằng một người đàn ông thì không thể mang thai.
Chẳng lẽ từ nhỏ đến lớn người này lúc học sinh học toàn ngủ hay sao?!
Y không đáp lại gã nam sinh cao lớn hấp tấp kia, mà quay sang nhìn Cố Mịch Phong, người đang xem kịch vui một cách thản nhiên.
“Bác sĩ Cố, hình như anh hiểu lầm rồi.”
Tân Hòa Tuyết gắng gượng cong môi, trong đuôi mắt còn vương chút dịu dàng.
“Cảm ơn món đồ của anh nhưng đáng tiếc là… tôi không hề mang thai.”
Còn cái dụng cụ thử thai tặng kèm kia? Dĩ nhiên y đã ném vào thùng rác.
Cố Mịch Phong đẩy gọng kính trên sống mũi.
“Vậy sao? Xem ra là tôi nghĩ nhiều rồi. Nhưng mà, nếu sau này có chỗ nào khó chịu, cậu cứ đến phòng khám của tôi.”
“Tình trạng sức khỏe của cậu không được tốt lắm. Cần ăn uống điều độ hơn, nghỉ ngơi nhiều hơn mới phải.”
Hàng mi Tân Hòa Tuyết cụp xuống, nhẹ giọng đáp:
“Cảm ơn bác sĩ đã quan tâm. Giờ tôi nên đi xem lũ nhỏ thế nào.”
Y lướt qua Dư Tinh Châu, thì nghe trong tiếng gió chiều lẫn tiếng trẻ con ồn ào phía xa, nam sinh ấy đè giọng xuống nói:
“Tan học chờ tôi một chút.”
Âm lượng chỉ đủ để hai người nghe được.
Tân Hòa Tuyết vì thế liếc nhìn hắn.
Dư
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-benh-khien-van-nguoi-say-dam-giua-chon-quyen-uy/4908114/chuong-188.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.