Vừa nãy một bé con uống hết bát nước canh, hai ba ngụm đã cạn sạch, lại chạy đến xếp hàng, “Cô ơi con muốn nữa! Hôm nay canh có vị thịt quả…… ngon lắm ạ!”
Đôi mắt to tròn đỏ tươi mong chờ nhìn chằm chằm Tân Hòa Tuyết.
Tân Hòa Tuyết chỉ có thể nói với đứa trẻ đó: “Không thể uống nhiều quá, mỗi người một chén, nếu không đến trưa sẽ ăn không ngon. Con đặt chén lại lên bàn ăn đi.”
Mắt Tiểu Anh đỏ hoe, cúi đầu thất vọng buông chén xuống.
Có lẽ là mỗi đứa trẻ ăn bữa sáng đều có một hương vị khác nhau.
Đứa trẻ cứ kêu mẹ mẹ kia, miệng không ngừng mấp máy, như thể đang ngậm nuốt cỏ xanh.
Lách cách!
Chiếc chén sắt đựng nửa bát canh đột nhiên rơi xuống sàn gạch men.
Minh Châu nắm chặt gấu áo, đứng sững tại chỗ, vẻ mặt mờ mịt bất an, trong miệng lẩm bẩm: “Trẻ ngoan phải ngoan ngoãn ăn cơm…”
“Cô ơi, con có thể xin thêm một chén không?”
Mắt cô bé đong đầy nước mắt, ngẩng đầu nhìn về phía Tân Hòa Tuyết.
Tân Hòa Tuyết từ bàn ăn lấy thêm một chiếc chén sạch khác. “Đương nhiên…”
Y chưa dứt lời, cô Lý vừa trở lại phòng học đã chặn lời, nói: “Minh Châu, con sao lại không biết nghe lời?!”
Bốn chữ “không biết nghe lời” này khiến cả phòng học im phăng phắc trong chớp mắt.
Cô Lý nói: “Nếu không chịu ăn cơm đàng hoàng, thì đừng ăn nữa, lãng phí đồ ăn!”
Tân Hòa Tuyết tiến lên: “Cô Lý, bớt giận đi, chỉ là chén bị rơi mà thôi, chẳng mấy chốc sẽ dọn dẹp xong thôi…”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-benh-khien-van-nguoi-say-dam-giua-chon-quyen-uy/4908113/chuong-187.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.