Tân Hòa Tuyết đột nhiên mở mắt. Trước mắt y chỉ là một màu đen mờ mịt.
Y trở mình. Chiếc giường lò xo dưới thân phát ra tiếng kẽo kẹt rất khẽ. Y đẩy đẩy Chu Liêu bên cạnh, mãi đến khi người đàn ông đang ngủ say bị lay tỉnh:
“Anh… có nghe thấy tiếng trẻ con khóc không?”
Trong bóng tối dày đặc, gương mặt sâu đậm đường nét của Chu Liêu khẽ lắc đầu. Yết hầu hắn không thể phát ra âm thanh để trả lời câu hỏi ấy, ngay cả an ủi người yêu cũng không làm được, thế nên chỉ có thể cúi xuống, khẽ chạm môi vào khóe môi Tân Hòa Tuyết.
Giống hệt như một chú chó đen nho nhỏ dí mũi vào để lấy lòng.
Có vẻ Chu Liêu muốn tiến thêm, định hôn sâu hơn nhưng trước khi kịp làm thế, động tác vụng về của hắn lại chạm thẳng vào khớp hàm của Tân Hòa Tuyết.
“...Ah.”
Tân Hòa Tuyết cau mày, đẩy đầu Chu Liêu ra, nhìn hắn với ánh mắt trách móc.
Chu Liêu vội dùng tay làm động tác.
Để tôi nhìn xem, có chảy máu không?
Trong căn phòng chỉ có chút ánh sáng xanh nhạt lọt qua khe rèm, Chu Liêu trông chẳng khác nào một cái bóng người màu đen đang loay hoay trước mặt.
Bị hắn cắt ngang như vậy, Tân Hòa Tuyết cũng chẳng còn lòng dạ để phân biệt xem lúc nãy là trẻ con lầu trên khóc, hay chỉ do y gặp ác mộng trước khi tỉnh.
Dưới tấm chăn màu nhạt, một đôi chân dài vươn ra, đá Chu Liêu một cái:
“Đi bật đèn.”
Chu Liêu ngoan ngoãn xuống giường, dò dẫm về phía công tắc. Bóng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-benh-khien-van-nguoi-say-dam-giua-chon-quyen-uy/4908107/chuong-181.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.