Buổi tối, đúng 21 giờ.
Cơn bão cuồng phong La Đức Ni quả nhiên đúng hẹn quét ngang qua Bắc Đảo.
Phía ngoài thành trại, một vòng tường cao bao trọn trong màn mưa đêm mênh mông của đại dương.
Bên trong vòng tường ấy, tòa nhà An Cư Lâu tạm ổn hơn đôi chút.
Nước mưa uốn lượn trên mặt kính cửa sổ, chảy thành dòng như một con sông nhỏ, hòa trộn ánh đèn nê-ông xa xa của thành phố thành một mảng sắc đỏ xanh mơ hồ, tựa một bức tranh bị nhòe trong nước.
Hà Thanh Hồng đứng trước cửa sổ, xoay ống nhòm trong tay.
Từ cửa sổ nhìn chếch về hướng Tây Bắc khoảng trăm mét, có một cây long nhãn cổ thụ tán lá sum suê. Những ngày nắng, trên đó lúc nào cũng nhảy nhót những con chim trĩ đuôi dài, thỉnh thoảng ló ra từ kẽ lá rồi lại ẩn mất. Những con chim trống, vì muốn chinh phục bạn đời, mà tiến hóa ra sắc màu và hoa văn như ánh mặt trời kỳ ảo phủ xuống đôi cánh.
Lúc này chỉ còn sót lại một con chim non đang trong giai đoạn tập bay.
Có lẽ cha mẹ nó chưa kịp quay về trước khi cơn bão ập tới.
Gió mạnh đã lật tung tổ, và con chim nhỏ còn đang học bay ấy rốt cuộc bị hất khỏi ổ, cố giang cánh hướng về phía xa… cho đến khi nó đụng phải một mặt kính nâu trong suốt.
Hà Thanh Hồng hạ ống nhòm xuống.
Chiếc điện thoại bàn đặt trên mặt bàn cạnh cửa sổ bỗng reo lên, tiếng chuông vang trên lớp vỏ nhựa sơn bóng. Đây chính là cuộc gọi mà hắn đang đợi.
Khi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-benh-khien-van-nguoi-say-dam-giua-chon-quyen-uy/4908106/chuong-180.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.