Dù pharaoh được xưng tụng là thần linh giáng thế, nhưng dù là thần đi nữa, cũng không thể khiến đàn ông mang thai được.
Cả hai đều hiểu rõ điều đó, chỉ là Shamul bị lời nói của Tân Hòa Tuyết k*ch th*ch nên hưng phấn quá độ.
Chỉ sau một hai lần, Tân Hòa Tuyết đã mệt đến mức ngón tay cũng không nhấc nổi.
Thực tế, ai cũng thấy rõ thể chất của y so với Shamul có sự chênh lệch khá lớn, nhưng nhận thức trên lý thuyết và trải nghiệm thực tế lại khác nhau hoàn toàn.
Chỉ khi đích thân trải nghiệm mới biết, một lần của Shamul đã đủ khiến Tân Hòa Tuyết l*n đ*nh ba lần.
Vì sao... lại chậm như vậy...
Toàn thân Tân Hòa Tuyết ướt đẫm mồ hôi, nằm ngửa, chỉ cảm thấy những bức bích họa trên trần cung điện như trời đất đảo lộn, những hoa văn dát vàng từ trên cao bay xuống, lơ lửng trôi trong không khí.
Cơ bụng hơi mỏng của y bỗng nhiên co rút lại, thúc giục: "Mau, nhanh lên."
Shamul tiến lên, nhìn sâu vào đôi mắt Ankail của hắn, khiến hai chân Tân Hòa Tuyết treo trên khuỷu tay hắn, vòng eo mềm mại uốn cong.
Thì ra thần sứ không chỉ có tâm địa mềm mại, mà ngay cả thân thể cũng...
Shamul cúi đầu, tay dò xuống bụng dưới của đối phương, rồi lại trượt xuống thấp hơn, không chút khách sáo nắm lấy. Lại nhìn vào mắt Tân Hòa Tuyết, hắn th* d*c khàn khàn: "Chờ tôi cùng bắn."
Nói xong, Shamul im lặng làm việc mấy chục hiệp, bỗng nhiên ôm chặt lấy đối phương, thân mật khăng khít.
Tân Hòa Tuyết khẽ rên một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-benh-khien-van-nguoi-say-dam-giua-chon-quyen-uy/4908099/chuong-173.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.