Toàn bộ hoàng cung Thebes lúc này như biến thành một chiếc chảo sôi, người người ra vào tấp nập, bận rộn như đàn kiến. Không chỉ vì tin tức đại quân Hạ Ai Cập đang tiến gần về phía nam, mà còn bởi việc điện hạ Anath bất ngờ bị ám sát, khiến cả cung đình suốt đêm không ai chợp mắt, đèn đuốc sáng rực suốt trong hoàng cung.
Gió bắc thổi đến, mang theo bụi cát cùng mùi máu tanh, len lỏi qua cửa chớp rồi cuộn xoáy vào mấy tờ giấy cói trong tay Tân Hòa Tuyết.
Mấy trang giấy khẽ run lên, mép giấy đập vào nhau phát ra những tiếng xào xạc.
Ánh sáng trong mắt Tân Hòa Tuyết lay động, y buông tay đang che mũi miệng xuống, khẽ phất tay ra hiệu cho người hầu bên cạnh, ra lệnh:
“Đem lửa đến.”
Giữa tiếng huyên náo hỗn loạn trong điện, giọng y lại vang lên trong trẻo rõ ràng, êm dịu như ngọc va vào nhau, nổi bật đến mức dường như tách biệt hẳn với bầu không khí căng thẳng của nơi này.
Người hầu thân cận lập tức nhanh nhẹn bưng đến một ngọn nến.
Gió khẽ lay, ngọn lửa đỏ sậm run rẩy, ánh lửa hắt lên mặt giấy, dần dần soi rõ ra những ký tự ẩn dưới lớp giấy cói.
Người hầu kinh ngạc, không tự chủ được thốt lên:
“Iah đại nhân, đây là…?”
Thực ra, đây chỉ là bức mật thư được viết bằng dung dịch phèn chua, khi gặp nhiệt sẽ đổi màu mà hiện ra chữ. Nhưng chuyện này tạm thời khó mà giải thích rõ ràng cho người khác hiểu, nên Tân Hòa Tuyết chỉ mỉm cười đáp:
“Chút tiểu xảo của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-benh-khien-van-nguoi-say-dam-giua-chon-quyen-uy/4908084/chuong-158.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.