Tựa như ném một viên đá vào mặt hồ tĩnh lặng không một gợn sóng.
Bọt nước bắn lên, từng vòng gợn sóng lan ra từ trung tâm, phá vỡ bầu không khí yên tĩnh vốn có của cả phòng học.
Những tiếng thì thầm rì rầm vang lên khắp nơi, hỗn tạp như chợ vỡ, náo loạn cả giảng đường.
Yến Cức đứng giữa giảng đường rộng lớn, giữa biển người đông đúc, cho dù không ngồi ở hàng đầu, vóc dáng cao lớn của hắn vẫn đủ để khiến người khác không thể rời mắt. Bên tai lấp lánh ánh sáng từ chiếc khuyên sắt sắc bén.
Ánh mắt hắn sáng rực, không chút né tránh, thẳng thắn đối diện với ánh nhìn của Tân Hòa Tuyết.
“Thầy có thể chia sẻ một chút không?”
Tân Hòa Tuyết thờ ơ dời mắt đi.
“Xin lỗi, tôi không trả lời những câu hỏi không liên quan đến nội dung giảng dạy.”
Khóe môi Yến Cức hơi nhếch lên.
Lúc này, lực kéo bên cạnh từ người bạn cùng phòng không ngừng gia tăng. Cuối cùng, dưới sức mạnh kiên trì đó, Yến Cức cũng chịu ngồi xuống.
“Nếu không còn câu hỏi nào khác, vậy chúng ta bắt đầu bài giảng của học kỳ này.”
Tân Hòa Tuyết bước đến máy tính trên bục giảng để điều chỉnh nội dung bài giảng. Khi y cúi đầu, mái tóc đen mềm mại rũ xuống một bên má. Ánh nắng nhạt từ ngoài cửa sổ rọi qua, chiếu lên những đường nét thanh tú của khuôn mặt và làn da trắng nhợt của y.
Toàn thân y như được phủ một lớp sương mỏng, tựa như tuyết đầu mùa đọng lại trên ngọn cây, tạo cảm giác xa cách, lạnh nhạt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-benh-khien-van-nguoi-say-dam-giua-chon-quyen-uy/4908031/chuong-105.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.