Vệ Trạc thoáng nghẹn thở trong một cái chớp mắt.
Chú mèo nhỏ rũ đuôi xuống đầy tội nghiệp, hắn như bị lạc trong làn sóng xao động của chiếc đuôi ấy, đầu óc mơ hồ tựa như đắm chìm giữa ao cá.
Tiếng tim đập vang vọng trong lồng ngực, từng nhịp rõ ràng đập thẳng vào màng nhĩ.
Âm thanh đó thật sự rất lớn, may mắn là người dẫn đường thính giác không nhạy bén đến mức phát hiện ra.
Hắn bất giác nuốt xuống một ngụm, cố đè ép cảm giác kỳ lạ nơi cổ họng như muốn bật ra.
Tiếng giày quân đội giẫm trên thảm nỉ vang lên trầm ổn và yên tĩnh. Ghế sofa nơi Tân Hòa Tuyết đang ngồi hơi lõm xuống, tạo thành một không gian nhỏ giữa họ.
Vệ Trạc ngồi ngay bên cạnh, thần sắc bình tĩnh và lý trí, cứ như thể chỉ đang thực hiện một cuộc trò chuyện thông thường với đồng nghiệp.
“Cậu có đi tìm Quý Ngọc Sơn không?”
“Không.”
Tân Hòa Tuyết cúi đầu. Vì y đã vén tóc qua một bên, nên phần cổ trắng ngần bên phải lộ rõ, còn phủ một lớp nước mỏng do mới tắm xong khiến tóc vẫn còn ướt lướt thướt.
Vệ Trạc tránh ánh nhìn, hỏi tiếp: “Tại sao không đi?”
Tân Hòa Tuyết mím môi: “Tôi không muốn.”
Quý Ngọc Sơn là người phụ trách một phòng thí nghiệm trong viện nghiên cứu lính gác dẫn đường của khu quân sự trung ương. Nơi đó chuyên nghiên cứu sự kết hợp giữa tinh thần và thần kinh học trong cặp đôi lính gác dẫn đường, được coi là tuyến đầu giao thoa giữa khoa học tinh thần thể và khoa học thần kinh hiện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-benh-khien-van-nguoi-say-dam-giua-chon-quyen-uy/4908029/chuong-103.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.