Khi Tân Hòa Tuyết đến bờ hồ, đúng lúc sấm chớp vang rền, tia chớp sáng lóa như xé rách bầu trời.
Khắp nơi xuân sắc như đổ sụp xuống địa ngục A Tì, ban ngày u tối chẳng khác gì đêm đen.
Tại khu vực Khúc Giang, bên ngoài con phố Trường Nhai và lâm viên(*),du khách hoảng hốt tán loạn bỏ chạy khắp nơi.
(*)Lâm viên (林园) : Ám chỉ một khu vực có nhiều cây cối, có thể là công viên, vườn cây, hoặc khu sinh thái gần đô thị.
Tân Hòa Tuyết men theo sườn đông của phố Trường Nhai, bước nhanh xuyên qua màn sương mù dày đặc giữa hồ, tìm kiếm tung tích của chiếc thuyền hoa chở các tiến sĩ.
Giữa màn sương xám nhợt nhạt, mơ hồ lấp lóe ánh lửa.
Tìm thấy rồi!
Ánh mắt Tân Hòa Tuyết híp lại, nhìn rõ bóng dáng chiếc thuyền hoa ẩn hiện trong lửa.
Y đỡ một đứa trẻ vấp ngã đứng dậy, đưa nó trở lại tay cha mẹ đang hốt hoảng tìm kiếm.
Không kịp đáp lại lời cảm ơn của đối phương, Tân Hòa Tuyết lao ngược giữa dòng người hỗn loạn, hướng về phía bờ hồ rồi bước xuống những bậc đá xanh.
Ngay lúc chuẩn bị biến trở lại nguyên hình để bơi ra giữa hồ cứu người, tay áo y bị ai đó giữ chặt.
Tân Hòa Tuyết quay đầu lại, chỉ thấy Hận Thật với đôi mắt đỏ sẫm ánh lên tia u tối, lạnh lùng hỏi:
“Ngươi tưởng rằng ta có thể bị ngươi lừa lần một, lần hai, rồi lại có lần ba sao?!”
.......
Tại đại điện bên rừng nước gần Khúc Giang, nơi tọa bắc hướng nam, có thể bao quát toàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-benh-khien-van-nguoi-say-dam-giua-chon-quyen-uy/4908017/chuong-91.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.