Con quỷ trường thi kia trong tay Hận Thật gần như không chống đỡ nổi được vài chiêu, thân ảnh xanh trắng bị đánh vỡ tung trên không trung, tan rã thành ba luồng hư ảnh, trông như hồn lìa khỏi xác.
Chỉ trong chốc lát, một làn khói đen luồn qua khe cửa sổ lặng lẽ bay đi.
Tân Hòa Tuyết cảm nhận rõ ràng luồng khí tức nghiệp chướng kia quỷ dị đến mức khó tả, mang theo một cảm giác quen thuộc mơ hồ.
Thế nhưng cuối cùng, vì đặc tính của loài Cẩm Lý yêu, y vẫn không thể nhớ ra đã từng gặp ở đâu.
Y lập tức bước nhanh đuổi theo ra sân, chỉ thấy làn khói đen kia đang lao vun vút giữa bầu trời đêm, bóng mờ hướng về phía Đông nơi trời đang dần sáng.
Phía đó...
Hình như là vùng ngoại ô Đông Bắc của kinh thành.
Ở đó có gì?
Tân Hòa Tuyết nheo mắt lại, trầm ngâm.
Phía sau y, Hận Thật buồn bã nói:
“Quay về thôi. Đến giờ gõ mõ canh đêm rồi.”
………
“Đuốc thứ ba tắt rồi ——!”
Tiếng chuông báo hiệu kết thúc kỳ thi tỉnh vang lên từng hồi lan xa, vang vọng bên tán cây ngô đồng.
Trên cành, ánh trăng tàn lặng lẽ treo lơ lửng nơi chân trời.
Các sĩ tử lần lượt rời khỏi trường thi.
Có người vì cơm nước mang theo không đủ mà bụng đói cồn cào, có kẻ vì ngồi suốt ngày suốt đêm mà đau lưng mỏi gối. Có kẻ đơn độc thở dài, cũng có người ba tụm năm tụm trò chuyện cùng nhau, tiếng người lao xao vang khắp nơi.
Chu Sơn Hằng giương mắt nhìn ánh trăng giữa bầu trời.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-benh-khien-van-nguoi-say-dam-giua-chon-quyen-uy/4908016/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.