Trong sân vườn, bảy vò rượu Trúc Diệp Thanh đã được chôn suốt bảy năm. Khi đào lên, lớp giấy Tuyên Thành và hồ gạo nếp niêm phong miệng vò được bóc ra, hương rượu thơm nồng lan tỏa khắp nơi. Bùn niêm phong được phủi đi, rượu rót xuống như dòng thác chảy tràn trên mảnh đất khô cằn nơi phần mộ. Mặt đất khô ráp, nhánh cỏ khô héo nay đều thấm đẫm, chuyển thành màu nâu đỏ ẩm ướt loang lổ.
Chu Sơn Hằng đặt chiếc vò rỗng xuống bên cạnh.
Chu mẫu đứng lặng lẽ một bên, lau đi những giọt nước mắt. Nỗi đau buồn hiện rõ, hằn sâu thêm những nếp nhăn quanh miệng và khóe mắt. Bà khẽ nói:
"Đây là Trúc Diệp Thanh cha con tự tay ủ khi còn sống. Lúc đó, ta cũng cùng ông ấy làm nên mẻ rượu này."
Khi Chu phụ qua đời, Nhị Lang còn chưa biết nói. Cậu bé chẳng có bao nhiêu ký ức về cha mình, nhưng đã biết nhận ra nỗi buồn của mẫu thân. Cậu nắm lấy tay bà, vỗ nhẹ, an ủi:
"Nương, đừng khóc."
"Nương không khóc nữa." Chu mẫu lau khô nước mắt, mỉm cười an ủi chính mình:
"Năm nay là năm tốt lành. Con cả của ta tranh đua học hành, đỗ đầu bảng kỳ thi quận, giờ sắp sửa lên kinh thành dự thi."
Chu Sơn Hằng đứng trước phần mộ, thắp ba nén hương.
"Cha, con đi đây."
Cậu mặc một chiếc áo kép màu xanh lơ, bên ngoài khoác thêm áo dài sắc xanh đậm đến mức gần như đen. Thân hình cao lớn, rắn rỏi như cây tùng vững chãi mọc trên vách núi, không còn bóng dáng của đứa trẻ nhút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-benh-khien-van-nguoi-say-dam-giua-chon-quyen-uy/4907992/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.