Hít một hơi thật sâu, Bạch Nhược Quân ổn định lại tinh thần, khóe môi cong nhẹ nhưng lại chẳng giấu nỗi sự ưu phiền:“Ăn nói buông thả! Tống Mạn An cô đúng là không tỉnh táo, không tỉnh tái đến hồ đồ luôn rồi!”
“Đừng nằm đây nói điên nói khùng nữa, lo cố mà giữ sức để phối hợp với bác sĩ đi!”
“Công việc tôi sẽ sắp xếp người khác để bàn giao, từ nay cô không cần đi làm nữa!”
Cười nhạt Tống Mạn An mấp máy môi:“Anh muốn nuôi tôi sao?”
“Dù sao cũng không để cô chết đói!” Nói rồi Bạch Nhược Quân liền đứng lên, khom người kéo kéo tấm chăn chỉnh lại cho Tống Mạn An anh nói thêm:“Nghỉ ngơi đi, tối tôi lại qua đây thay thuốc cho cô! Khôn hồn thì liệu mà ngoan ngoãn nghe lời, nhớ chưa?”
Sau nghi xác nhận Tống Mạn An không có bất kì biểu cảm nào của sự chống đối, Bạch Nhược Quân mới an tâm xoay lưng rời đi.
Ra khỏi phòng của Tống Mạn An, Bạch Nhược Quân liền quay trở lại phòng của mình.
Hôm nay hay cũng có thể là mấy ngày tới chắc là anh không thể đến Bạch Thị được nữa rồi, công việc chắc chắn không tránh khỏi sự gián đoạn nhưng dù sao anh cũng không yên tâm để lại mình Tống Mạn An còn đặc biệt là lúc cô đang không thể tự kiềm chế bản thân mình được.
Thở dài một hơi, Bạch Nhược Quân sau khi gọi điện thoại giao phó lại công việc cho trợ lí Hồng xong xuôi anh liền đi vào nhà vệ sinh để thay ra bộ quần áo đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chua-tung-la-the-gioi-cua-anh/3476787/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.