Ta và Chu Hằng thành hôn năm năm mà chưa từng có thai, cũng có liên quan đến Thái hậu.
Những thứ bà ta ban cho ta suốt những năm qua, tất cả đều có tác dụng tránh thai.
Chu Hằng nghe xong, ho dữ dội.
“G.i.ế.c hết…… xử t.ử hết……”
“Không có mệnh lệnh của trẫm, cả đời này Thái hậu không được rời khỏi tẩm cung nửa bước!”
Ta trấn an Chu Hằng:
“Hoàng thượng, mọi chuyện này đều là do thần thiếp mà ra.”
“Thay vì xử trí cung nhân, chi bằng để thần thiếp rời đi……”
Ta run rẩy, nước mắt rơi xuống mu bàn tay hắn.
Bàn tay bị hắn siết c.h.ặ.t:
“Không được nói.”
“Hướng Lê, trẫm yêu nàng, là vì nàng chưa từng lừa trẫm.”
“Cũng chỉ có nàng, là thật lòng đối đãi với trẫm, trước sau như một.”
Nói rồi, hắn khí uất công tâm, hôn mê bất tỉnh.
Chu Hằng ngã bệnh, ngày ngày ủ rũ.
Ngự y nói, bệnh đã ngấm vào xương tủy, t.h.u.ố.c thang vô hiệu.
Tinh thần hắn mỗi ngày một kém, nằm liệt giường ngủ nhiều, ngay cả tấu chương cũng cần ta đọc cho hắn nghe, thay hắn phê duyệt.
Có lúc hắn còn thần trí không rõ, ký ức rối loạn.
Hắn luôn kể cho ta nghe những chuyện trước kia.
Hắn nói, nhớ chúng ta của ngày xưa.
Ta chỉ lặng lẽ mỉm cười, không nói gì.
Cho đến lúc hấp hối, hắn nắm lấy tay ta, cố dùng sức, nhưng cũng chỉ nắm hờ hững.
“Hướng Lê, nàng có thể gọi ta thêm một tiếng ‘phu quân’ được không?”
Những ngày đầu nhập cung, ta rất thích gọi hắn như vậy.
Nhưng hắn luôn xưng “trẫm” trước mặt ta, là hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chu-tuong/5273225/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.