Đã là Thái hậu và Trần Ý Vân hại ta, ta tự nhiên phải lấy răng trả răng.
Ta cũng mới hiểu ra, hóa ra không phải ta không học được cách tính kế người khác, chỉ là nhất thời bị tình ái làm cho mê muội, rối loạn trận tuyến.
Việc tra rõ chuyện của Trần Ý Vân vào tiết Thượng Nguyên năm ngoái không khó.
Còn việc nàng ta làm giả để vu oan ta làm nàng ta bị thương, chỉ cần khiến Chu Hằng nghi ngờ chuyện trước, thì chân tướng của chuyện sau tự nhiên sẽ lộ ra.
Ngày đó ta không phải cố ý chậm trễ đến gặp Thái hậu.
Mà là ta đã tính chuẩn thời gian Chu Hằng đến thỉnh an.
Nói ra cũng thật mỉa mai, khi ta trực tiếp biện bạch cho mình thì hắn không tin, còn lúc lén nghe ta nói chuyện với Thái hậu thì lại sinh nghi.
Niềm tin giống như đồ sứ, một khi đã xuất hiện vết nứt thì rất khó hàn gắn lại.
Giữa ta và Chu Hằng là vậy, giữa Chu Hằng và Thái hậu lại càng như thế.
Còn về Khương Doanh, cứu nàng quả thực là ngoài ý muốn.
Cũng là do Trần Ý Vân và Thái hậu hoảng loạn, quá nóng lòng muốn đổ tội cho ta.
Vậy thì ta thuận nước đẩy thuyền, nhân tiện đem những chứng cứ đã tra được về chuyện Thượng Nguyên năm ngoái dâng đến trước mặt Chu Hằng.
Hắn đã có ý điều tra, thì sẽ không nghi ngờ những chứng cứ tự đưa đến cửa.
Nhưng chuyện bánh tô thì là có chủ ý.
Đã muốn lợi dụng sự day dứt áy náy của Chu Hằng, thì ta cũng không ngại lợi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chu-tuong/5273224/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.