Chu Hằng hỏi ta: “Những lời nàng nói với mẫu hậu… là chuyện gì?”
“Đều đã qua rồi, hoàng thượng không cần bận tâm.”
Hắn lại hỏi: “Những lọ t.h.u.ố.c mỡ đó, vì sao đều cho Khương Doanh?”
“Nàng ấy rất lo lắng cho chứng bệnh cũ ở hai đầu gối của hoàng thượng, để nàng ấy chuẩn bị sẵn nhiều chút cũng tốt. Bằng không lần sau bệnh cũ của hoàng thượng tái phát, nàng ấy lại đi trộm t.h.u.ố.c của người khác thì không hay.”
Ta vẫn mỉm cười như cũ, nhưng trong giọng nói lại chẳng thể khơi dậy cảm xúc.
Hóa ra diễn kịch cũng là việc hao tổn tinh lực.
Chu Hằng vốn còn muốn nói gì đó, ta đã nhanh hơn một bước rút tay lại, sải bước rời đi.
……
Trên đường hồi cung, ta gặp Khương Doanh.
Nàng ta đang trực ở hoa phòng, trong tay ôm một chậu lan.
“Hoàng hậu nương nương.”
Khương Doanh vừa thấy ta liền nở nụ cười, mày mắt cong cong.
“Đa tạ nương nương đã ban t.h.u.ố.c, ta nghĩ chừng ấy hẳn đủ cho hắn dùng một thời gian rồi.”
Ta đáp: “Giúp được hắn là tốt rồi.”
Ta hỏi: “Chậu hoa này đưa đến đâu?”
“Dâng cho nương nương. Các cung đều phải đưa, ta đặc biệt chọn chậu đẹp nhất cho người.”
Khương Doanh vừa nói vừa lắc lắc chậu lan trong tay về phía ta.
Nụ cười rạng rỡ hơn cả hoa.
Thật tốt.
Trong khóe mắt, có một bóng người xông vào, một mảng vàng sáng ch.ói đến ch.ói mắt.
7
Ta cùng Khương Doanh trở về cung.
Chậu lan được đặt trong sân, chiếc hoa đăng bên cạnh đã thu hút ánh nhìn của Khương Doanh.
Đó là chiếc đèn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chu-tuong/5273219/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.