“Ta còn chưa cần điều tra, người đã tự được đưa đến trước mặt ta rồi.”
Sắc mặt Thu Hà đột nhiên biến đổi:
“Là nô tỳ suy nghĩ không chu toàn.”
Ta mỉm cười lắc đầu.
Trước kia ở trong cuộc thì mê muội, cũng đã từng mắc bẫy.
Giờ đây, chỉ là không muốn tiếp tục dính líu vào nữa.
Ai ngờ khách không mời mà đến lại nối tiếp nhau.
Khương Doanh vừa đi, Chu Hằng liền đến.
Tính kỹ lại, cũng đã hơn ba tháng không gặp mặt.
“Ngươi đã làm gì Khương Doanh?”
Đi thẳng vào vấn đề, đến cả xưng hô cũng không mang theo.
Ta hướng về phía Chu Hằng hành lễ, cúi đầu rũ mắt:
“Tâu hoàng thượng, nàng ấy vừa mới rời đi.”
Bóng người trước mắt vẫn chưa rời, ta lại bổ sung một câu:
“Nếu hoàng thượng không tin, có thể hỏi các cung nhân trong cung của thần thiếp.”
“Thần thiếp không làm tổn thương nàng, cũng không dọa nạt nàng.”
Rất lâu sau, Chu Hằng mới rời đi.
Đêm đó, Thái y viện đưa đến rất nhiều t.h.u.ố.c mỡ, ta đều ban thưởng hết cho Khương Doanh.
4
Sáng sớm ngày hôm sau, Thái hậu sai người đến mời ta.
Ta không lập tức lên đường, đợi dùng xong bữa trưa mới qua.
Khi Chu Hằng muốn lập ta làm hoàng hậu, triều thần phản đối, nhưng Thái hậu lại đứng ra nói đỡ cho ta.
Ta từng nghĩ bà ta là người thích ta.
Cho đến khi Trần Quý phi nhập cung, ta mới biết bà ta chỉ là đang nhẫn nhịn.
Bà ta không muốn vì ta mà nảy sinh hiềm khích với Chu Hằng.
Bà ta chờ đợi, chờ Chu Hằng chán ghét ta,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chu-tuong/5273218/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.