Đi một vòng thu mua, nàng cũng thu được bốn năm món đồ sứ trông có vẻ là đồ cổ.
Dù sao chỉ cần là thứ nàng không phân biệt được thật giả, nàng đều thu hết.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Trong đó có một chiếc còn bị sứt miếng, nhưng Hứa Nam Nam thấy bình hoa này tổng thể trông đẹp mắt nên cũng thu lại.
Tiền mặt không tiêu một đồng nào, trái lại đã tiêu hết ba ống mì.
Cầm chiếc bình hoa thanh hoa nền trắng vừa thu được, xuyên qua hai con ngõ ra tới đại lộ, Hứa Nam Nam phát hiện con đường này trông rất quen mắt.
Chờ đến khi nhìn thấy vị lão di đang cầm chổi lớn quét đường, và Tiểu Nam Hài đang ngồi bên cạnh bà, nàng liền nhớ ra đây là ai.
Trời ạ, đã lấy của người ta một món bảo vật gia truyền, cái duyên phận này lại còn ràng buộc lên nhau nữa.
Thế này mà cũng gặp được.
Hứa Nam Nam không muốn gặp vị này cho lắm.
Lão thái thái này là người tinh ranh, muốn mua thêm cổ vật từ chỗ bà là chuyện không thể nào.
Lần trước nếu không phải vì Tôn T.ử của bà bị bệnh, cái vòng tay kia cũng chẳng thể đến tay mình được.
Nàng đang định đi theo hướng khác, đứa trẻ kia đột nhiên quay đầu nhìn về phía nàng, đôi mắt mở to, chỉ tay về phía Hứa Nam Nam mà hét lớn.
"Thuốc, t.h.u.ố.c." Tiểu Nam Hài hét lên.
Vị lão di kia cũng quay đầu nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chu-tiem-nho-thap-nien-60/5277653/chuong-301.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.