Hứa Nam Nam nhanh ch.óng lên lầu, tắm rửa thay một bộ y phục sạch sẽ rồi mới xuống lầu.
Chào Tiểu Khương một tiếng, Hứa Nam Nam thần thanh khí sảng bước ra khỏi cửa nhà khách.
Nhìn đồng hồ tay, vẫn còn là mười một giờ trưa.
Vừa vặn đi tới tiệm cơm gần đó dùng bữa.
Nàng gọi một xửng bánh bao nhỏ và một bát canh tiết vịt, dùng một bữa trưa thật mỹ mãn.
Lúc quay về, nàng tiện tay mua thêm một xửng bánh bao mang cho Tiểu Khương.
Tiểu cô nương nọ kích động đến đỏ bừng cả mặt, cứ luôn miệng nói: "Thế này làm sao mà ngại quá đi thôi."
Thấy Hứa Nam Nam thực lòng khách khí, thịnh tình khó khước, cô nương nọ đỏ mặt nhận lấy: "Buổi chiều ngươi có về muộn một chút cũng không sao, ta sẽ đi lấy nước nóng cho ngươi, đựng sẵn vào phích nước."
Thời này không phải phòng nào cũng có phích nước nóng đâu.
Hứa Nam Nam nở nụ cười cảm kích: "Tiểu Khương đối với ta là tốt nhất." Haiz, người thời này quả thực chất phác, ngươi đối với họ tốt một chút, họ liền muốn lập tức báo đáp ngay.
Rời khỏi nhà khách, Hứa Nam Nam bắt xe đi về phía đường Đông Đài.
Nơi đó tuy hiện giờ vẫn chưa phải là phố cổ vật, nhưng Hứa Nam Nam cảm thấy, ban đầu nơi này có thể trở thành phố cổ ngoạn, ngoài chính sách của quan phủ ra, chắc chắn còn có những yếu tố khác nữa.
Ví như vùng lân cận này, trong một phạm vi không lớn, có lẽ có một vài nhà sưu tầm cổ vật chăng.
Dù sao đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chu-tiem-nho-thap-nien-60/5277652/chuong-300.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.