Gã Thanh Niên thật thà gãi đầu: “Em gái tôi thực ra cũng không thiết tha lắm chuyện tới đây...”
“Không tới sao được!
Chúng ta sắp kết hôn rồi, nhà anh chỉ có mỗi một căn phòng đó, nó không dọn ra ngoài thì chúng ta ở đâu? Chẳng lẽ ở chung một phòng với cha mẹ anh à?
Nó là con gái lớn, ở chung phòng với anh chị mà không biết xấu hổ sao?”
Tưởng Lệ Lệ cứ nghĩ đến chuyện này là bực mình.
Cô và Trương Lượng đã tính đến chuyện cưới xin, cô cũng chẳng chê nhà Trương Lượng không có nhà riêng, miễn là có chỗ chui ra chui vào là được.
Mấu chốt là Trương Lượng có hộ khẩu thành phố, cô chỉ muốn kết hôn với Trương Lượng để sau này danh chính ngôn thuận trở thành người thành phố.
Vốn định sắp xếp cho em gái Trương Lượng vào mỏ làm việc để con bé được ở ký túc xá, mọi việc đã an bài xong xuôi, thế mà lại bị kẻ khác hớt tay trên.
Càng nghĩ càng thấy không nuốt trôi cục tức này.
Trương Lượng có chút sợ cô vợ sắp cưới nóng tính này, bèn hỏi: “Vậy giờ tính sao?
Tôi nghe nói Hứa Nam Nam này là con gái của Hứa Chủ nhiệm đấy.
Cô biết rồi đó, Hứa Chủ nhiệm quản lý mảng của chúng tôi, tôi đâu thể đắc tội người ta.”
“Xem cái tiền đồ của anh kìa!
Con gái ông ta thì đã sao?
Thời đại này mọi người bình đẳng.
Hơn nữa, tôi nghe nói Hứa Chủ nhiệm và đứa con gái này cơm chẳng lành canh chẳng ngọt, trước kia còn định bán con bé đi cơ mà.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chu-tiem-nho-thap-nien-60/5276920/chuong-127.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.