Chu Phương vuốt cằm: “Cô của ta cũng nói vậy.
Xem ra mấy ông lớn ở mỏ chúng ta cũng tình cảm đấy chứ.” Đương sự vỗ vai Hứa Nam Nam cổ vũ: “Hứa Nam Nam, muội hãy làm việc cho tốt, cố gắng sớm ngày trở thành nhân viên chính thức nhé.”
Hứa Nam Nam sững người một lát, rồi lập tức lộ vẻ nghiêm túc: “Chu cán sự, tỷ yên tâm, muội nhất định không phụ lòng tin tưởng của tổ chức!”
Chu Phương không ngờ Hứa Nam Nam lại hài hước như vậy, liền bật cười khanh khách.
Tưởng Lệ Lệ đứng ở cửa sổ nhìn thấy Chu Phương và Hứa Nam Nam trò chuyện vui vẻ thì bĩu môi khinh bỉ.
Ăn cơm xong, Chu Phương phải quay lại văn phòng làm việc.
Công việc của họ tuy buổi trưa có thời gian nghỉ nhưng không dài, vả lại việc quá nhiều nên gần như chẳng có lúc nào nghỉ ngơi.
Hứa Nam Nam dắt Tiểu Mãn quay về ký túc xá.
Trong phòng vẫn chưa có ai quay lại, chắc hẳn mọi người vẫn còn đang làm ca.
“Chị, chúng ta cứ ở lì trong này sao?” Tiểu Mãn mắt sáng rỡ nhìn ra ngoài cửa.
Hứa Nam Nam lập tức nhìn ra tâm tư của muội muội, vỗ đùi một cái: “Không ở lì đâu, chị dắt muội ra ngoài dạo một vòng.
Nhân tiện mua cho Tiểu Mãn ít đồ dùng học tập, sau này chị đi làm rồi, muội ở nhà mà làm bài tập.”
Mắt Tiểu Mãn sáng rực lên, không phải vì đồ dùng học tập mà là vì câu “ra ngoài dạo” của Hứa Nam Nam.
“Nam Nam, hai chị em ra ngoài à?” Khi tới cổng lớn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chu-tiem-nho-thap-nien-60/5276919/chuong-126.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.