Một buổi tối bình yên rất nhanh đã trôi qua, mặt trời vừa lên ba người Mạnh Luân liền tự giác thức dậy, hôm qua có thể ngủ một giấc ngon lành nên sáng ra ai cũng tươi tắn vui vẻ.
Có lẽ hôm qua đã đạt thành nhận thức chung nên không ai lên tiếng hỏi động tác của ba người cực kỳ đồng đều sau đó xuống giường, ra khỏi phòng.
Dường như hai phòng khác cũng đang trong giấc ngủ say mà hiện tại trở nên rất im ắng, đều không có bất kỳ động tĩnh gì.
Ba người đi một mạch xuống đại sảnh, sau khi chắc chắn dưới này không có bất kỳ ai thì mới đi chậm rãi đến cửa của tầng hầm.
Cánh cửa của tầng hầm được dựng trong một góc khuất, nó cũng được làm bằng gỗ như những cánh cửa khác, xung quanh được che đậy bằng hai chậu cây cảnh vừa cao vừa rậm rạp.
Trần Dương thử dùng sức đẩy cánh cửa nhưng không có chút nhúc nhích gì.
"Nó khoá rồi." Thở hỗn hển Trần Dương lắc đầu nói, cậu dùng hết sức rồi nhưng không si nhê gì.
"Chúng ta phải mạo hiểm lấy chìa khoá sao." Túc Nhan lo lắng nói, cô không nghĩ đây là ý kiến hay.
"Không cần." Mạnh Luân lắc đầu rồi suy ngẫm nói tiếp "Chắc có thể dùng thứ gì đó tác động lên nó."
Suy nghĩ của anh rất đơn giản nếu như trò chơi này lấy bối cảnh gần giống hiện thực thì những tác động bên ngoài do người chơi thực hiện cũng xem như hợp cách đi, giống như khi chơi một trò chơi người chơi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chu-than-khong-muon-choi-nua/2697856/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.