Nhìn căn phòng phát sáng này cuối cùng Mạnh Luân phải thừa nhận người tên Lai này thực sự không hề đơn giản như cách anh ta thể hiện ra bên ngoài, tuy viên ngọc này ngoại trù công dụng phát sáng còn có thểm điềm kiện là phải có thứ cố định giữ lấy nó nhưng cái ánh sáng tỏ ra này còn sáng hơn cả viên ngọc của Ryu khi ở phó bản trước, không những sáng mà nó còn sôi được cả lỗ chân lông trên người bọn họ nữa kìa. Nhìn lại bản thân mình ha ha con mợ nó chỉ có cái hột quẹt vô dụng đốt được mỗi lin hồn.
Nếu như cái suy nghĩ này của anh để cho những người chơi cấp thấp khác biết thì chắc chắn họ sẽ cùng nhau hội đồng anh liền.
Căn phòng chiếu sáng, lúc này năm người mới có thời gian quan sát xung quanh, diện tích cảu căn nhà tranh thực sự không quá lớn, chỉ để được mỗi cái giường đơn cùng một bộ bàn ghế đơn sơ bằng gỗ, căn bếp cũng được ngăn cách bởi một miếng gỗ đơn giản, nhưng bên trong lại cò đầy đủ gia vị cùng đồ dùng khác.
Mọi người chỉ nhìn sơ qua cũng không ai thực sự qua đó xem xét cả.
"Như vậy thì ngủ thế nào?" Trần Dương nhìn cái giường đơn duy nhất trong nah2 liền không nhịn được hỏi.
"Chết đến nơi rồi em còn muốn ngủ?" Túc Nhan gõ nhẹ lên trán cậu, trợn trừng mắt nói.
"Thì làm sao ạ, con người không phải chỉ có ăn rồi ngủ ạ." Trần Dương ôm trán, vẻ mặt tràn đầy không phục.
"Còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chu-than-khong-muon-choi-nua/2697801/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.