Andre vốn muốn rúc ở trong phòng, không đi đâu hết, nhưng Ludwig lại cố tình muốn Andre cùng mình xuống lầu ăn tối.
“Tôi ăn tối rồi.”
Andre ngồi trên giường, kéo chăn qua che mình lại.
Ludwig lạnh lùng nhìn Andre.
“Đi xuống.”
Andre mím môi, vẫn ngoan cố ngồi trên giường, nhất định không xuống.
Ludwig đứng dậy, trực tiếp lấy một cái áo lông từ trong tủ quần áo khoác lên người Andre, sau đó thô lỗ lôi Andre xuống giường.
Tay Andre bị kéo đến đau.
“Anh làm tôi đau!”
Ludwig quay đầu nhìn Andre, trầm giọng nói:
“Không phải vừa rồi đau hơn sao, sao không thấy em nói tiếng nào?”
Andre đỏ mặt hất tay Ludwig ra, xoay người đi tới cửa, nhưng lại vụng về đụng chân vào cạnh cửa.
“A ——”
Chân Andre đập vào cạnh cửa, đau muốn chết.
Ludwig lạnh lùng nói:
“Không biết tự cẩn thận à?”
Andre nhìn khuôn mặt không có biểu tình gì của Ludwig, tức giận bỏ xuống lầu, chạy tới bên cạnh bàn ăn ngồi xuống, sau đó cúi đầu nhìn ngón tay.
Ludwig ngồi đối diện Andre, đầu tiên là móc ra một điếu xì gà kẹp trên tay, sau đó nói với người hầu đứng bên cạnh:
“Lấy báo tới đây, tiện thể dọn bữa tối lên luôn đi.”
“Rõ, thiếu tá.”
Nói xong, người hầu kia liền lập tức đi xuống.
Không lâu sau, hai phần ăn tối đã được bưng lên.
Một phần đặt trước mặt Ludwig, một phần đặt trước mặt Andre.
“Ăn đi.”
Ludwig nói.
Andre nhìn chằm chằm vào bữa tối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chu-nhan-cua-toi-thuong-de-cua-toi/1975509/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.