“Ludwig. . . . . . ?”
“Ludwig. . . . . . ? Anh ở đâu?”
Bốn phía ngập tràn khói thuốc súng, cả người Andre chìm trong sương mù dày đặc ở chiến trường, bốn phía khói bụi mù mịt, Andre mở to hai mắt nhưng vẫn không thấy được gì hết.
Không khí nồng nặc mùi thuốc súng, gạch vụn ngổn ngang ở dưới chân, cả thành phố đã bị chiến tranh phá hủy hoàn toàn.
Đột nhiên, một bàn tay vỗ lên vai Andre, Andre tưởng là Ludwig, vì vậy liền quay đầu cười gượng một cái, ai ngờ chỉ nhìn thấy một khuôn mặt đầy máu.
“Á ——!”
Andre giật mình tỉnh lại, mở to hai mắt nhìn xung quanh, phát hiện mình vẫn còn đang nằm trên giường.
“Mơ thấy ác mộng à?”
Ludwig đẩy cửa đi vào, trên người mặc quân phục chỉnh tề, bên ngoài khoác thêm áo khoác, sau đó xoay người đóng cửa rồi bật đèn lên.
Bây giờ đã là tháng 11 năm 1942, thời tiết ở Volgograd rất xấu, gió bên ngoài lớn đến mức có thể thổi bay người ta.
Andre ngồi trên giường ngơ ngác nhìn Ludwig, Ludwig đi tới, ngồi lên giường, trên người vẫn còn mang theo hơi lạnh bên ngoài.
Andre lập tức tiến tới bên cạnh Ludwig, đưa tay ôm thắt lưng Ludwig, tựa đầu vào trên ngực Ludwig.
“Ludwig. . . . . . Đừng đánh nữa có được không? Tôi và anh về nhà đi, chúng ta đi cùng nhau.”
Ngày 9 tháng 7 năm 1942, quân Đức phát động tập kích quy mô lớn với Volgograd. Lúc bắt đầu, mọi chuyện đều rất thuận lợi, quân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chu-nhan-cua-toi-thuong-de-cua-toi/1975448/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.