“A…” Lưu A Đấu nửa mất mát nửa vui vẻ nhìn ra bên ngoài, “Bọn chúng đang làm gì vậy?”
Ta lặng lẽ che mắt hắn, “Bệ hạ, chúng ta về thôi.”
Hắn kéo tay ta xuống, quay đầu lại nhìn, mơ hồ hỏi “Tại sao?”
“Bởi vì không về thái hậu sẽ chém đầu ta.”
Câu này trăm lần thử vạn lần ứng, quả nhiên hắn nghe lời tiếc rẻ rời đi.
Hắn tự mình xử lý việc triều chính, ta gọi người mang kim chỉ tới, ngồi bên cạnh làm việc. Hắn đọc tấu chương một lát, không chịu được cô đơn nên chạy đến chỗ ta, ghé sát đầu hỏi: “Tiếu Tiếu, ngươi đang làm gì vậy?”
Ta ngậm ngón tay đáp “Thêu khăn tay”.
Mười đầu ngón tay ta giống như vừa mới chịu nghiêm hình của Đại Lý tự, kim châm đến nỗi sưng đỏ đau nhức. Lưu A Đấu thắc mắc “Ngươi không có khăn tay ư? Trong cung có rất nhiều.”
Ta buồn bã nói, “Ta muốn tự thêu.”
“Nhưng mà ngươi đâu có biết thêu…”
Có đôi lúc thật thà quá thực khiến người ta ghét bỏ.
“Không biết mới phải luyện.” ta đẩy mặt hắn ra, “Ngươi làm việc của ngươi đi, đừng có làm phiền ta!”
Hắn tủi thân nhìn ta một lúc, buồn rầu đáp một tiếng rồi lặng lẽ rời khỏi.
Nên thuê hoa văn gì tặng người đây…phải ngụ ý cát tường, lại phải có dấu ấn cá nhân của Tư Mã Tiếu ta. Vừa có thể bảo vệ người bình án, lại vừa phải khiến người nhìn vật liền nhớ đến người…
Hơn nữa, thời gian chỉ còn có hai ngày…
Phiền chết mất!
Phượng Phượng quấn quýt bên tình nhân mới về, lòng đầy thỏa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chu-cong-gap-nan/44795/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.