Tối hôm đó, ta lăn qua lật lại kiểu gì cũng không thể ngủ được, cuối cùng ôm chăn sang phòng mẫu thân làm ổ. Hàng long thập bát chưởng mẫu thân mới tung ra chiêu đầu tiên ta đã thiếu chút nữa bị treo lên trước giường bà, chỉ có thể vô lực run rẩy chắp tay cầu cứu: “Mẫu thân yêu quý…là con đây…”
Ánh mắt mẫu thân trong đêm tối trở nên vô cùng sắc bén.
“Nửa đêm rồi không ngủ, còn chạy đến đây làm gì?”
“Con có một vấn đề không hiểu…” ta nhân cơ hội bò lên giường chen chúc với mẫu thân, “Người giải thích cho con đi.”
Bà dịch người qua một chút, vẫn chưa tàn ác đến mức đạp ta xuống giường.
“Hỏi cái gì?”
Ta nghĩ đến Văn Nhân Phi, lập tức có chút xoắn xuýt, nhưng có một số chuyện nếu không hỏi, trong lòng ta sẽ luôn vướng mắc, cực kỳ không thoải mải, cho nên mới lấy hết cam đảm hỏi luôn. “Mẫu thân à…con và Văn Nhân Phi…có phải là có quan hệ gì đó không thể nói?”
“Hả?” Mẫu thân ngây ra một lát, “Quan hệ gì?”
Ta mượn ánh trăng nơi đầu giường đánh giá mẫu thân. Bà…dung mạo không tính là đẹp, cũng không thể coi là xấu, chỉ có thể nói dễ nhìn. Từ năm mười lăm tuổi đã theo phụ thân, mười sáu tuổi sinh ra ta, bây giờ mới ba mươi hai. Ở cái tuổi này mà nói…
“Thực ra…” ta tự cổ vũ bản thân thêm chút can đảm hỏi, “Ý con muốn hỏi, Văn Nhân Phi sát vách nhà ta, không phải là yêu thầm người rất nhiều năm rồi đấy chứ….”
Loảng xoảng một tiếng, ta lập
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chu-cong-gap-nan/44786/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.