Chương mở đầu
Nghe nói, trước khi Thục vương băng hà, suy xét phải trái, cuối cùng chỉ gặp một mình thừa tướng Văn Nhân Phi.
Khi đó, Thục vương tuổi cũng chưa ngoài bốn mươi, nhưng làm một vị hoàng đế gương mẫu, nhìn hắn như đã mấp mé tuổi già.
“Văn Nhân à, quả nhân rất lo lắng.” Thục vương đôi mắt ngấn lệ, đau khổ nhìn thừa tướng Văn Nhân Phi của hắn. “Quả nhân lo lắng, ngươi còn trẻ, sau khi quả nhân đi rồi, đám đại thần trong triều sẽ không chịu theo ngươi.”
Vị thừa tướng trẻ mỉm cười không chút áp lực,vỗ vỗ tay Thục vương: “Hoàng thượng cứ yên tâm, bọn họ không theo ta, ta sẽ để bọn họ đi theo ngài.”
Thục vương nghẹn họng, cứ như vậy mà đi luôn, phó thác lại đứa con trai Lưu A Đấu mới mấy tuổi đầu lại cho vị thừa tướng mới hai mấy xuân xanh Văn Nhân Phi.
Năm đó, Lưu A Đấu đăng cơ. Theo di chỉ của tiên hoàng, tôn thừa tướng Văn Nhân Phi làm thúc phụ nhiếp chính vương, toàn quyền xử lý chuyện triều chính.
Thái hậu cũng cân nhắc trái phải, đầm đìa nước mắt kéo tay áo nhiếp chính vương: “Thúc thúc, sau này cô nhi quả phụ chúng ta đều phải dựa vào ngươi rồi”.
Nhiếp chính vương bảo đảm với thái hậu, tuyệt đối sẽ không phụ sự phó thác của tiên hoàng.
Cái tên Thục vương Lưu Bội đã khái quát một cách ngắn gọn xúc tích nhất một đời của hắn. Lúc còn trẻ đã từng bán giày cỏ. Làm nhỏ lẻ nên không nuôi nổi bản thân, bèn lật gia phả dòng tộc, cuối cùng tìm ra được một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chu-cong-gap-nan/44785/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.