Tôi liền thấy hưng phấn, không nghĩ lại trùng hợp như vậy, tôi vừa mới chui ra ngoài bằng cửa hang ngay vị trí của long mạch. Phải nói vừa rồi tôi còn không cảm giác được long khí, vậy nhưng bây giờ xuất hiện ở trước mặt tôi thật sự là long mạch!
So với long khí mờ mịt hư vô kia thì điều này rõ ràng hơn nhiều!
Tôi đã không nhịn được muốn đi tìm kết quả!
Nhưng Tô Mộc cùng Giao tiên vẫn còn ở phía dưới, tôi lại không dám một mình xông tới, chỉ có thể sốt ruột chờ Giao tiên đi lên. Một phút ngắn ngủi kia thật sự so với một tháng còn dài đằng đẵng hơn.
Thật vất vả đến khi Giao tiên đem Tô Mộc lên, tôi đã hưng phấn không gì sánh kịp, bọn họ vừa ló đầu lên ta liền xông tới chỗ bọn họ, ôm Giao tiên cùng đầu Tô Mộc, che mắt bọn họ lại vui vẻ nói: “Mọi người đoán xem em phát hiện cái gì?”
“Phát hiện một đại soái ca? Chính là ta.” Giao tiên nói.
Tôi liền quay sang Giao tiên xì một tiếng, dù sao ông ta cũng sắp thành rồng, thế nào lại vẫn không có chút đạo mạo gì cả!
Lười phản ứng lại với Giao tiên, tôi chuyển ánh mắt sang trên người Tô Mộc, đặc biệt hào hứng bảo anh ấy đoán xem tôi vừa nhìn thấy cái gì, nếu như anh ấy có thể đoán đúng bảo tôi làm cái gì cũng được!
“Thật? Em mới vừa nhìn thấy long mạch đi.” Khóe miệng Tô Mộc khẽ cong lên cười, nhàn nhạt nói.
Tôi liền ngừng một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chong-yeu-la-quy/2056167/chuong-273.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.