Tôi nhất thời câm nín. Cũng may sợi âm khí kia rất nhỏ, mang theo không nhiều âm khí, hơn nữa mỗi ngày Trương Đán hoạt động dưới ánh mặt trời thì khoảng hai tháng cũng sẽ tự tiêu tán.
Sau khi hỏi xong Tô Mộc tôi liền tiến tới trước mặt Giao tiên, ông ta sau khi ra khỏi nhà hàng vẻ mặt vẫn buồn buồn không vui, mặc dù đồng ý với phương án xử lý của tôi nhưng ông ta vẫn không nói câu nào với tôi.
Tôi không biết nên làm thế nào mới có thể khiến ông ta vui vẻ, không thể làm gì khác hơn là hỏi ông ta có đói bụng không? Tôi mời ông ta ăn cơm được không?
“Không ăn, không phải mới từ nhà hàng ra sao, ông đây không đói bụng.” Giao tiên nói.
Nói xong ông ta cũng không nhìn tôi mà nghiêng đầu làm bộ đang thưởng thức phong cảnh phía ngoài xe.
Tôi liền tiến tới cười nói cơm không phải cơm thông thường mà là loại cơm đó, tôi là người trợ tiên của ông ta, dường như đã rất lâu rồi tôi chưa cho ông ta ăn quỷ.
Nhắc tới chữ quỷ cổ họng Giao tiên không tự chủ nuốt xuống hai cái, sắc mặt rốt cuộc đã hòa hoãn một ít, xoay đầu lại nhìn tôi bằng vẻ từ trên cao nhìn xuống, hỏi tôi định bắt quỷ gì cho ông ta ăn.
“À… Lệ quỷ…”
Giao tiên khẽ giật mình, mắt không tự chủ mở to, nhìn tôi không dám tin.
“… nhất định là không bắt được rồi, có điều những quỷ khác tôi sẽ tận lực giúp ông.” Tôi cười hắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chong-yeu-la-quy/2055939/chuong-223-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.