Vừa nói anh ta còn lấy điện thoại ra bấm mấy số, nói giờ cổ anh ta đau dữ dội, nếu như không bớt giận được thì anh ta cũng chỉ có thể cầu cứu cảnh sát giúp anh ta phân xử.
Gã Trương Đán này, dù sao cũng là bạn học cũ của tôi sao lại không biết xấu hổ như vậy, tôi có chút muốn mặc kệ không quản anh ta nữa, dù sao thì Giao tiên có làm gì anh ta thì những cảnh sát kia cũng không làm gì được Giao tiên.
“Được, Hilton thì Hilton. Dương Dương, cậu ấy không phải là bạn học của em sao, mời bạn học ăn cơm cũng không thể quá mộc mạc.” Không đợi tôi nói, Tô Mộc vẫn luôn im lặng sau lưng tôi đột nhiên mở miệng.
Nghe Tô Mộc nói chuyện tôi có chút kinh ngạc, không biết tại sao Tô Mộc lại phải đối xử tốt với Trương Đán như vậy.
Lúc này Trương Đán mới chú ý tới Tô Mộc, đưa mắt quan sát Tô Mộc một vòng, cười hết sức nịnh hót, hỏi tôi: “Anh đẹp trai này là…”
“Chồng Lộc Dương.” Tô Mộc nói.
Nói xong anh ấy nắm lấy tay tôi dẫn đi ra ngoài.
Trương Đán cũng đi theo, anh ta sợ Tô Mộc nói mà không giữ lời nên đi sát Tô Mộc, vừa đi còn vừa hỏi tôi Tô Mộc làm việc gì, thu nhập không ít đi, nhìn một cái đã biết là nhà giàu.
Nói xong anh ta còn có chút xúc động, nói là phụ nữ thật tốt, chỉ cần tìm gả cho con nhà giàu là đợi này ăn mặc không buồn lo lắng, không giống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chong-yeu-la-quy/2055932/chuong-222-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.