Nhưng như Tô Mộc vừa nói, vậy chẳng phải khắp nơi trong dương gian đều là quỷ, từ xưa tới nay nhiều người chết oan như vậy, huống chi trước kia còn có chiến loạn. Dựa theo cái tỷ lệ này, mỗi đời người đều có một phần ba ở lại dương gian, cùng với quá khứ như vậy chẳng phải ở dương gian quỷ sẽ nhiều hơn người sao?”
Ban ngày có mặt trời thì còn khá tốt, đến buổi tối tất cả quỷ đều ra ngoài lai vãng, đó nhất định phải có hàng trăm con quỷ đi lại.
Không đúng! Là ngàn quỷ! Vạn quỷ! Đầy đường đều là quỷ!
Tôi càng nghĩ càng sợ. Tô Mộc thấy sắc mặt tôi không tốt đột nhiên mỉm cười có chút châm biếm, ngón tay đưa lên cằm tôi nói: “Em cũng không cần quá lo lắng, để anh nói xong đã. Những quỷ chết oan này nếu như không có người quản thì quả thực bây giờ dương gian đã sớm chật ních quỷ, cũng may tổ tiên loài người lúc đầu có không ít dị sĩ tài giỏi, bọn họ liên minh với nhau cách mỗi một đoạn thời gian liền sẽ làm trận đem toàn bộ quỷ ở dương gian đi tới sinh môn đi đầu thai. Lúc ấy tổ tiên Tô gia chính là một thành viên trong liên minh đó. Sau đó vì đưa nhiều quỷ nên bọn họ bị âm sai để mắt tới, toàn bộ thành viên trong liên minh chết thảm, chỉ có một mình Tô gia thoát chết trong đường tơ kẽ tóc, cũng chính khi đó tổ tiên Tô gia lấy đi được Vãng sinh thạch, người ấy vẫn tiếp tục thừa kế sứ mệnh của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chong-yeu-la-quy/2055893/chuong-213-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.