Tôi liền kéo Tô Mộc hai cái, tỏ ý bảo anh ấy nhìn ba người bàn bên cạnh kia.
Tô Mộc đưa mắt nhìn bọn họ cũng không có gì đặc biệt, sau đó nhìn tôi kỳ quái, hỏi tôi sao thế, bọn họ có gì không đúng?
“Anh không thấy yêu khí trên người bọn họ sao? Trên người ba người bọn họ đều có yêu khí nhàn nhạt vờn quanh, nhất là bé gái kia có yêu khí nặng nhất. Bọn họ có phải đều là yêu không?” Tôi hỏi Tô Mộc.
Tô Mộc nghe tôi nói liền đưa mắt lần nữa nhìn bọn họ, cẩn thận nhìn một chút, sau đó nhỏ giọng nói: “Không thấy yêu khí, anh cảm ứng với yêu khí không nhạy cảm bằng em, hàm lượng yêu khí trên người bọn họ còn chưa đủ để anh nhìn thấy cho nên hẳn chỉ là bọn họ từng tiếp xúc với yêu mà thôi, không chừng bọn họ cũng thờ phụng yêu gì đó.”
Nói xong Tô Mộc liền thu hồi anh mắt, giống như không thèm để ý.
Tôi thấy thái độ anh ấy lạnh nhạt như vậy cũng thả lỏng một ít, sau đó hỏi Tô Mộc loại chuyện này có phải rất hay gặp không, có thật nhiều người thờ phụng yêu trong nhà, giống như mọi người đều thích thờ phụng thần tài hay nuôi tiểu quỷ gì gì.
“Cũng không hẳn, dù sao yêu cũng là động vật biến thành, bản thân có dã tính rất khó có thể thuần hóa, người không có bản lãnh trợ yêu còn có thể bị yêu cắn trả không có ích lợi gì cho bản thân, cho nên không có nhiều người cung phụng cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chong-yeu-la-quy/2055810/chuong-191-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.