Đã không còn ánh lửa xanh, đã không còn sự trống trải của bóng đêm dưới lòng đất.
Anh bước đi không có tiếng, tôi chỉ có thể cảm nhận hơi thở lạnh băng, ngày càng gần hơn, cuối cùng dừng lại trước mặt tôi.
Một màu đen yên lặng, nuốt lấy lòng can đảm của tôi.
Vừa rồi thấy anh ta, tôi thấy rằng mình đã được cứu, không phải sợ bất kì điều gì, bóng tối, quỷ hồn, da người cùng tà thuật đều không phải sợ.
Nhưng sự im lặng cùng lạnh lẽo này, làm tim tôi đập nhanh hơn.
Anh ta có giận không?
Tôi phải nói rằng anh ta hiểu được trái tim của mọi người.
Anh ta đã từng thô bạo, nhưng lại khiến tôi cảm thấy mang ơn đội nghĩa.
Anh ta đã từng lạnh lẽo, nhưng khi mười ngón tay đen xen nhau hoà tan thành phác hoả phi nga.
Có lẽ vì tôi kinh nghiệm quá nông cạn, không có khả năng phòng thủ. Mặc kệ anh ta có cảm giác gì với tôi, tôi chỉ có thể im lặng chấp nhận nó.
Mà anh ta kinh nghiệm quá phong phú, hẳn đã thấy quá nhiều sinh tử, luân hồi,si tình, tuyệt vọng, cho nên có thể đối xử với mọi thứ một cách thờ ơ.
Cái lạnh quen thuộc ở trước mặt tôi trong bóng tối, tôi thậm chí có thể cảm thấy hơi thở của mình phả vào ngực anh.
Tuy nhiên, anh ta không nói gì, im lặng và xa cách.
Trước mặt anh, người thắng vĩnh viễn không phải tôi.
“… Tôi nhận được cuộc gọi từ cảnh sát, nói anh trai tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chong-toi-la-diem-vuong/2846514/chuong-78.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.