Giọng hắn âm trầm khủng bố, ngọn lửa ma chơi trong mắt nhảy lên, nữ quỷ mộc mị kia luôn bò bên người hắn. Một cảnh tượng làm tôi sợ hãi đến không thở được.
Mộ vân lượng tiếp tục nói:” mỗi ngày đều không ngừng bắn, sợ lạnh, sợ sáng, sợ nước, động tới nước liền nôn mửa không ngừng, không mấy ngày sẽ chết. Sau đó, dân làng theo thói quen hàng ngày, liền phân chia thịt xác chết, cuối cùng tất cả đều bị nhiễm, toàn bộ cả làng giống như một địa ngục……. Nổi điên, cắn xé, cường bạo, sùi bọt mép, cuối cùng đều đã chết, chỉ còn lại số ít, nhất quyết không ăn thịt người, mà trốn vào trong núi di dân.
Tôi nhắm mắt lại, cố gắng làm dịu nỗi sợ hãi của mình: “… Không phải gieo gió gặt bão sao?”
Mộ vân lượng khoé miệng co giật nói:” gieo gió gặt bão? Cũng không biết ai thả mấy con chó bị nhiễm bệnh chó dại vào tromg thôn……ngươi hiểu không? Đây là hành động loại bỏ của cấp trên. Làng hoàng đạo, người dân không được phép ra ngoài đi lại, mặt khác, cấp trên muốn bọn họ bị hủy diệt trong tay chính mình.”
Chuyện này có liên quan gì tới tôi? Lòng tôi sợ hãi cực kì, không dám cùng hắn đáp lời.
Hắn nghe xong một lúc, ngẩng đầu lên nhìn về phía tôi:” ngươi bị doạ khóc? Không phải đâu……ta cho rằng lá gan ngươi rất lớn, gặp bao nhiêu chuyện như vậy mà”
Hắn giơ lên trong tay là một người đàn ông nhỏ bé:” ta đây sẽ không doạ ngươi nữa, chúng ta bắt đầu thôi”.
”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chong-toi-la-diem-vuong/2846513/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.