Tạ giáo sư biệt danh là tạ đỉnh đỉnh, bởi vì hắn bắt đầu trở thành tạ đỉnh, khi hắn trở thành phó giáo sư, được các sinh viên tặng cho một biệt danh như vậy.
Hắn ta bốn mươi tuổi. Thật không vui khi bị các sinh viên gọi như vậy. Kết quả của việc không vui là đặc biệt nghiêm khắc, đặc biệt dữ dằn. Lớp chuyên nghiệp của hắn là lớp có tỷ lệ đi học cao nhất.
Tôi học chuyên nghiệp truyền bá tin tức, về cơ bản thuộc số ít của chuyên nghiệp không phổ biến. Hiện tại phương tiện truyền thông cũ bị thất thế, nhường đường cho phương tiện truyền thông mới phổ biến hơn, các bạn cùng lớp tôi về cơ bản toàn là trai xinh gái đẹp, nghĩ cách làm người nổi tiếng, làm thế nào để tham gia vào các công ty quảng cáo truyền thông.
( Sao đoạn này cứ giống giống học triết thế nhỉ)
Tôi không có nhu cầu việc làm. Tôi cùng anh tôi, không biết mình liều mạng, thi bằng được vào trường đại học nổi tiếng để làm gì. Cuộc sống của chúng tôi, không giống những người bình thường, đọc sách càng như là bắt buộc, chúng tôi kết giao, trải nghiệm sống của những người bình thường.
Năm thứ năm của anh tôi, những người khác đang tìm kiếm một mối quan hệ để vào bệnh viện lớn để thực tập, nhưng anh ấy lại đi cửa sau, ở nhà chơi game như một kẻ trục lợi, trong khi tôi là sinh viên năm nhất, đối với mục tiêu là một mảnh mờ mịt.
Dưới tầng, tiếng amh tôi mắng vang lên, tôi cố gắng đứng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chong-toi-la-diem-vuong/2846492/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.